nữ lưu manh sống lại ngoài ý muốn

Bạn đang đọc truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn trên trang ngontinhtruyen, nơi bạn có thể tìm thấy rất nhiều truyện ngôn tình hay, mới nhất!!! >> Xuống danh sách các chương Mộ Tuyết từ nhỏ là đứa trẻ ăn mày tội nghiệp. Đôi mắt cô trong trẻo, hắc bạch phân mĩ. Trên đời này ăn mày cũng phân biệt cao Chương 1: Đại Đế sống lại. Thương Mộc hiện lên màu xanh biếc, tịch hà đầy trời. La Thiên Quốc, Kim Dương Quận, Thần Võ Vương bên trong phủ. Một toà hẻo lánh trong trạch viện, lúc này càng lụa trắng mãn sân, giữa sân một toà ngân long hắc quan nằm yên trong đó Vốn có ý định ngồi xe xuất hành, lại bị Smith gia tộc xấu tính bán cho chiếc xe nát này, Mạnh Hàn dứt khoát đi bộ. Hai nữ lưu luyến đưa mắt nhìn Mạnh Hàn rời đi, bỗng nhiên trong nội tâm trở nên rất lo lắng. — Giới thiệu: Nàng bề ngoài là làm người thương yêu yêu tiểu Bạch miễn, bên trong lại là giảo hoạt một con tiểu hồ ly, khôn khéo tài giỏi, giỏi về ngụy trang, nhanh nhẹn linh ho ạt thiện mưu. Hắn bề ngoài là ôn nhuận khiêm tốn sơn lộc, bên trong lại là hung hãn tự tư, xảo trá ác liệt một đầu mãnh sói. Chuyên đề nghị luận văn học dàn ý chi tiết cho tất cả các tác phẩm văn học 10 jackjohn45. Kinh so tranh hung ky huynh di nhatthai1969. Tho t2 2012 Thi đàn Việt Nam. Quai long dam sa giang nhatthai1969. Recommended Cancel Save. Special Offer to SlideShare Readers Angst Sich Mit Jungs Zu Treffen. “Ngươi đi ra ngoài làm gì?” Đó là âm thanh của một tên con trai, hắn chạy theo ra ngoài, miệng ngoác ra, có thể nhìn rõ hàm răng bị mẻ của hắn.“Không phải chuyện của ngươi.” Người con gái xoay người, nghiêng đầu nhìn hắn “Chuyện của ta không nhọc ngươi trông coi.” Thiếu nữ nói xong, trực tiếp đi qua người hắn, đến bên cạnh tấm ván gỗ cũng là giường của cô, mà người con trai chỉ trầm mặc nhìn, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn vết sẹo hình dấu răng còn hằn rõ ràng trên cánh đó hơi thẫn thờ thở nữ thấy người con trai đi rồi, trực tiếp ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, tháo một chiếc vòng trang sức từ cổ xuống, hình giọt nước màu xanh da trời, nắm chặt trong lòng bàn tay, đặc biệt chăm chú nhìn.“Đại ca ca, bây giờ ta đã rất mạnh rồi.” Cô thì thào tự nói, sau đó ngả đầu xuống ngủ. Trong mộng lại là đôi mắt ôn nhu kia, một đêm này thật hiếm khi cô gặp mộng đẹp như không trời trong nắng ấm, gió nhẹ nhàng thổi, một đứa bé từ xa chạy tới, trong miệng còn ca hát.“Ta đi trên đường nhặt được mười đồng tiền, giao nó cho chú cảnh sát, chú cảnh sát cầm tiền, xoa đầu ta khen ngợi, ta ghét bỏ nói rằng, tay chú thật bẩn.”Nơi này là tỉnh Thiên Phù, một nơi không ai trong coi cả. Cho dù như vậy, nhưng đây lại là một địa phương tập trung dân cư đông không phải có dân thường sinh sống, chắc chắn đây sẽ là một khu phố điên cuồng vô cùng.“Nữ lưu manh đến đấy, nữ ác ma đến rồi, nữ nhân khốn nạn đó tới, mọi người chạy mau” Không rõ là ai hô to một tiếng, sau đó mọi người đều vội vã chạy trốn, có người còn trực tiếp cầm miếng vải lên che mặt lại.“Có cần khoa trương như vậy không?” Một người con gái quần đỏ tóc hồng hà hơi thổi khô móng tay mới được làm, nhìn toán người đông đúc trước mặt đột nhiên không còn ai.“Tiểu Mộc, sức quyến rũ của ngươi đúng là lớn, để ngươi đứng ở ngã tư đường là thích hợp nhất, còn có thể thay thế đèn xanh đèn đỏ.”Cô gái gọi Tiểu Mộc thản nhiên híp mắt lại, đầu ngẩng cao, khóe môi khẽ nhếch mang theo một phần tà khí trong nụ cười “Phải không? Nếu thật như vậy, thì ta chắc chắn sẽ biến ngươi thành cột đèn đỏ đầu tiên.” Cô ôm hai tay trước ngực, mặt tràn lãnh khí, tuyệt đối không phải loại tốt lành, rõ ràng tuổi còn trẻ mà ánh mắt trong veo lại lộ ra vẻ từng trải lõi đời, tựa như mọi biến cố lớn cuộc đời đều đã trải con gái tóc hồng không khỏi rụt cổ lại, đúng là ác đường không một bóng người, đúng lúc này không rõ từ hướng nào truyền đến tiếng khóc của trẻ con.“Ha, thì ra còn có cá lọt lưới, chúng ta đi thu phí bảo kê mau.” Tiểu Mộc khẽ nhíu lông mày, không có ý tốt nhìn chằm chằm vào cô nhóc khóc không ngừng kia, chính là trong chớp mắt lại hơi chần chừ một chút.“Tiểu Mộc, ngươi thật sự rất tàn ác.” Nữ tử tóc hồng vỗ mông ngựa thiếu nữ, cô thích chính là loại người như vậy, phụ nữ như vậy giữa đường lớn là đại tỷ, hành động tàn nhẫn ngay cả đàn ông cũng không bì nổi, đánh nhau như không muốn sống nữa hoàn toàn là bộ dạng liều mạng, bây giờ còn trở thành nữ lưu manh lợi hại nhất, cho dù mới chỉ là một thiếu nữ thôi cũng đủ làm cho người ta kính phục.“Cám ơn.” Tiểu Mộc lơ đễnh nói, đối với loại lời nói không biết là ca ngợi hay châm chọc này mà nói….không chút phật lòng, cô xấu xa, cô tà ác, dù sao cô vốn cũng là một nữ lưu manh. Truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Trọng Sinh Tags đam mỹ trọng sinh hay Mộ Tuyết từ nhỏ là đứa trẻ ăn mày tội nghiệp. Đôi mắt cô trong trẻo, hắc bạch phân mĩ. Trên đời này ăn mày cũng phân biệt cao thấp. Cô luôn bị bắt nạt. Lúc ấy cô gặp được thanh niên với con mắt ôn nhu dường như có thể nhỏ ra nước hơn nữa là màu xanh da trời. Gương mặt vô cùng tuấn mỹ lộ ra dưới ánh mặt trời, màu tóc cũng đặc biệt vô cùng là màu vàng nhạt, còn có ngón tay thon dài trắng bóc mềm mại nói với cô” Chỉ khi em cường đại mới không bị bắt nạt”. Tiểu Mộc cứ như thể trở nên cường đại trở thành người lưu manh. Nữ lưu manh nổi nhất lừa ăn, lừa uống, lừa chính bản thân mình. Cô đánh nhau không biết sống cướp tiền. Tưởng như con người cô chỉ biết cướp biết đánh nhưng về đêm tối cô lại lộ ra phần mềm yếu luôn nhớ tới ánh mắt ôn nhu kia tự nhủ mình phải cường đại. Trong một lần nổi lòng tốt với người mà cô thành giết mình. Trọng sinh vào nữ nhân béo hơn trăm cân. Cuộc sống hoàn toàn mới. Cô luôn nhớ tới người thiếu niên kia. Câu chuyện là những xâu chuỗi thú vị về cuộc sống mới của cô khi ác nữ gặp xuẩn ngốc khi béo phải giảm cân. Và ý nguyện tìm được ánh mắt cũ . Những đau khổ khi nhận nhầm người những hạnh phúc khi tìm được cố nhân. Tình yêu có thể đổi thay con người. Dù có lưu manh hư hỏng hóa ra cũng là người con gái si tình khao khát hạnh phúc, yêu thương, gia đình. Danh sách chương Chương 1 Bánh bao tái xuất Chương 2 Chỉ khi em cường đại mới không bị người bắt nạt Chương 3 Thiên sứ cũng là lưu manh Chương 4 Lưu manh xuất hành Chương 5 Thật ra thế giới này rất sạch sẽ Quyển 1 – Chương 1 Không phải móng heo Quyển 1 – Chương 2 Sụp chín cái giường Quyển 1 – Chương 3 Không cần phải béo như vậy chứ Quyển 1 – Chương 4 Cô không muốn ăn Quyển 1 – Chương 5 Lời giải đáp khiến cô thất vọng Quyển 1 – Chương 6 Tình thân chân thực Quyển 1 – Chương 7 Cô không ăn Quyển 1 – Chương 8 Cô có khỏe không? Quyển 1 – Chương 9 Một lần cuối Quyển 1 – Chương 10 Bắt đầu giảm cân Quyển 1 – Chương 11 Người trông coi Quyển 1 – Chương 12 Cô không muốn làm heo nữa Quyển 1 – Chương 13 Cảnh cáo Quyển 1 – Chương 14 Giải thích của cô Quyển 1 – Chương 15 Kẹt Quyển 1 – Chương 16 Viêm ca ca Quyển 1 – Chương 17 Mặt trắng bệch Quyển 1 – Chương 18 Dư Châu thay đổi Quyển 1 – Chương 19 Không công bằng Quyển 1 – Chương 20 Các người có thể sao Quyển 1 – Chương 21 Bạn bè Quyển 1 – Chương 22 Nói thật hay đại mạo hiểm Quyển 1 – Chương 23 Hồ ly Quyển 1 – Chương 24 Cô đã đến đây Quyển 1 – Chương 25 Cô muốn biết rõ Quyển 1 – Chương 26 Mùi vị quả cầu lam Quyển 1 – Chương 27 Cô không phải kẻ ngốc Quyển 1 – Chương 28 Em gái cực phẩm Quyển 1 – Chương 29 Quên Quyển 1 – Chương 30 Không đi Quyển 1 – Chương 31 Vũ hội nhàm chán Quyển 1 – Chương 32 Rất xứng đôi Quyển 1 – Chương 33 Giẫm chân không đau Quyển 1 – Chương 34 Cô đang làm cái gì vậy? Quyển 1 – Chương 35 Vết thương Quyển 1 – Chương 36 Gầy Quyển 1 – Chương 37 Tỉnh Thiên Phù Quyển 1 – Chương 38 Tiểu Mộc chết Quyển 1 – Chương 39 Đè chết Quyển 1 – Chương 40 Ngăn cản đường đi của cô Quyển 1 – Chương 41 Bước qua Quyển 1 – Chương 42 Người đẹp và quái vật Quyển 1 – Chương 43 Phiền não Quyển 1 – Chương 44 Nỗi khổ riêng Quyển 1 – Chương 45 Điểm mạnh của cô Tổng hợp Chương Truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn “update 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ “Tiểu thư Dư Châu, cô thật sự là Dư Châu?” Ông không tin hỏi dồn, đây là thay đổi lớn cỡ nào chứ, nếu không phải chính cô nói cho ông biết mình là Dư Châu, chắc chắn đến nằm mơ ông cũng không nghĩ Dư Châu nhà họ Dư có thể nhỏ gọn lại như Châu gật đầu, chỉ là gầy đi mà thôi, có cần biểu lộ vẻ kinh ngạc lớn vậy không? Quả thật, bây giờ cô nhìn thì thấy mình gầy, nhưng đặt trong mắt người khác quả thật phải dùng từ thay da đổi thịt, căn bản là đánh tráo giữa hai người khác quản gia vẫn còn thất thần, dò xét cô từ đầu đến chân “Không giống, thật sự quá khác.” Chỉ ngoại trừ đôi mắt kia, đúng vậy, đôi mắt, quả thực là ánh mắt ông nhìn thấy khi gặp tại ngoài trường học kia. Ông chợt tỉnh ra, vội vàng nhìn bốn phía, hốt hoảng “Cô mau đi đi, nhanh lên, đừng để ai bắt gặp.”Liên thiếu gia nhà ông đã từ bỏ nhiều như vậy, mới đổi lại bình an cho cô lúc trước, nếu cô bị bắt lại, thiếu gia đáng thương nhà ông, không phải lại bị liên lụy thêm nữa sao?Cậu ấy đã đủ thê thảm rồi, không cần rước thêm phiền phức nào Châu bị ông kéo đi, đừng coi thường ông đã lớn tuổi, nhưng sức lưc vẫn còn rất tốt, nếu là Dư Châu như ngọn núi trước kia, ông có mệt đến chết cũng đừng mong đẩy được, nhưng Dư Châu bây giờ có thể dễ dàng bị ông kéo Châu xoay chân đảo người, Điền lão không kịp xoay người suýt chút thân mật cùng đất mẹ.“Tôi không đi, tôi muốn biết chuyện của Liên.” Dư Châu không quan tâm bộ dạng ai oán của Điền quản gia, đứng đối diện với ông, tóc cô nhẹ phất bay theo gió, mà trên bầu trời, đã có một số vệt sáng sắp quản gia đứng thẳng sống lưng, nhìn chân trời phía sau lưng cô, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ thê lương.“Nếu cô đủ bản lĩnh mở được cánh cửa màu vàng trong phòng Sâm thiếu gia, vậy, cô sẽ biết Liên thiếu là ai, cũng có thể gặp được cậu ấy.”“Tôi chỉ có thể nói vậy, nếu cô thực sự muốn biết, cô phải dựa vào bản lĩnh của mình, tôi chỉ có thể cho cô biết, bí mật nhà Kính Nguyệt lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.”Điền quản gia cười bất lực, nhà Kính Nguyệt cho đến giờ chưa từng bình yên. Nếu, cô muốn biết phải tự mình đi tìm hiểu, nếu không làm được, vậy, cũng biết điểm mà dừng.”Dư Châu mấp máy môi, là gian phòng đó sao?Ở ngay chỗ này…Cô, đã biết.“Cám ơn ông.” Cô khom lưng, xem như cảm ơn vị này, tuy ông không nói hết mọi việc rõ ràng cho cô nhưng những điều cô muốn biết, nút thắt trong lòng mình, cô muốn tự cởi ra, người khác chỉ dẫn, cô muốn theo đó mà tự tìm Châu ngẩng đầu, thấy được phức tạp trong mắt Điền lão, cô hơi xoay đầu lại nghe được âm thanh của ông “Nếu như, cô có thể tìm được Bạc lệ thì tốt biết bao.”Giọng nói than thở đầy nối tiếc, thành công khiến Dư Châu dừng bước.“Bạc lệ là cái gì?” Cô hỏi, đúng là cái tên kỳ quái, đó là cái gì vậy, tìm được nó thfi sao chứ.“Trên tai Sâm thiếu gia đeo bảo thạch hình giọt nước đó là Ngân hà, đó là tín vật của nam chủ nhà Kính Nguyệt, Bạc lệ cũng là một viên đá như vậy, nhưng là một cái vòng đeo trên cổ, là tín vật của nữ chủ nhân nhà Kính Nguyệt.” Chỉ có điều, nói đến đây, dường như nhớ lại điều gì, vòng mắt ông hoe đỏ.“Đáng tiếc, mười năm trước Bạc lệ đã mất tích.”Hơn nữa, còn do sai lầm của ông, ông thất thuể bước về phía trước, đều do lỗi của ông, nếu như, lúc trước ông có thể ngăn cản việc Ngân hà bị mất, thì sẽ không khiến Liên thiếu gia rơi vào tình cảnh bây Châu đứng lặng tại chỗ, gió không ngừng thổi tóc mái cô bay rối lệ, cô cúi đầu, nhìn xuống trước đặt cái tên này vậy, Ngân hà với chả Bạc là vậy, cô đã tìm được thứ tục khí này chóng lách mình, cô đã biết cách thức, vậy, rất nhanh thôi cô sẽ tìm ra toàn bộ sự chúng ta sắp được gặp mặt rồi. Anh, vẫn khỏe chứ?Tiếng gió lướt qua tai cô, cô ngẩng đầu, ánh sáng rạng đông đã bắt đầu lóe phía chân trời, rất nhanh thôi trời sẽ sáng giới của cô cũng sẽ sáng bừng lên chứ?Cô đưa tay lên lồng ngực, Ngân hà, đại diện cho quyền lực cao nhất nhà Kính Nguyệt, nhưng cũng là do Bạc lệ ban cho mà nhà Kính Nguyệt, lúc này cực kì yên tĩnh, Kính Nguyệt Sâm đã đi học sớm, cửa phía đông đột nhiên mở ra, một bóng người nhanh chóng lách vào được đóng lại lần nưa, có mấy người giúp việc từ bên ngoài dừng lại, ngó đầu nhìn vào.“Cậu có nghe thấy tiếng gì không, hình như có người vào phòng Sâm thiếu gia?” Một giúp việc nữ kỳ quái hỏi, cô thật sự nghe được tiếng động, tuy rất nhỏ nhưng chắc chắn có.“Cậu nghe nhầm rồi, phòng Sâm thiếu gia người bình thường sao có thể vào được.” Một giúp việc khác bê một hòm quần áo to, nhàm chán liếc lại, “Cậu vẫn muốn tiến vào phòng Sâm thiếu gia sao, đáng tiếc, lần này không được, phòng thiếu gia đã dành cho người khác rồi. Huống chi, cậu ấy đã có vị hôn thê là tiểu thư Thẩm Vũ Âm, người ta xinh đẹp như vậy, chúng ta ấy à, chỉ là cỏ dại dưới chân nhiều vô số thôi.” Ngữ khí không giấu nổi chút ghen tuông, nghe vô cùng chói thể quét dọn trong phòng thiếu gia, đối với mọi giúp việc nhà Kính Nguyệt là chuyện may mắn cỡ nào, người thừa kế duy nhất nhà Kính Nguyệt, thân phận tôn quý biết bao, chưa kể đến vẻ ngoài tuấn mỹ, khí chất ưu nhã, còn có đầu óc thông minh vô cùng, chắc chắn là người thừa kế ưu tú nhất nhà Kính có điều, các cô cũng chỉ dám mơ mộng vậy thôi, có thể được quét dọn phòng cho cậu ấy các cô đã thỏa mãn lắm rồi, nếu, mỗi tháng đều có được cơ hội này thì tốt biết bao.“Nào có?” Nữ giúp việc vừa nói mặt đã đỏ lựng, tuy đúng là cô nghĩ như vậy, nhưng cô quả thật nghe thấy âm thanh mà. Sao cô ấy lại không tin cô chứ.“Được rồi, đừng nói nữa, chúng ta mau đi thôi, nếu để quản gia thấy được, đến khuya cũng đừng mong có cơm ăn.” Nói xong, cô vội vàng kéo cô bạn còn nhăn nhó đi, bước chân cực kì vội quanh dần trở lại vẻ yên tĩnh. Từ ngoài cửa sổ mới hiện ra một bóng màu đen, cô đứng thẳng người dậy, khuôn mặt nhu hòa chìm trong ánh nắng sáng sớm, khóe môi mím chặt lộ rõ dáng vẻ quyết tâm của cô. Độ dài 3 quyểnConvert ngocquynh520Editor Kinh ThuếMột cái bánh bao có thể dẫn tới một hồi huyết án, một cái bánh bao cũng có thể trở thành chiến tích để đời của ác nữ lưu chính là côn đồ nổi danh gây căm phẫn cho cả thành thị, cô lừa ăn, lừa uống, lừa cả chính đánh nhau như không muốn sống, cướp tiền không biết ngại ngùng. Dù sao bản thân cô vốn là hư đốn, càng thích người khác nói mình hư đến một lần tốt bụng chết tiệt, cô cứu người cũng là tự xử bản tỉnh lại đã xuyên qua nhập vào một nữ nhân mập nặng tròn hơn trăm ác nữ gặp phải xuẩn ngốc, khi béo mập phải giảm cân, khi trai nhỏ gặp phải cá kình, khi nữ lưu manh trở thành nữ si tình, khi trời đổ cơn mưa thể tin tưởng trên thế giới này, mập bao nhiêu cũng có thể giảm, không chuyện gì là không thể. Editor KInh thuếCho nên, cô vẫn luôn phải cố gắng, không ngừng. Những người không hay, chỉ biết đứng ngoài chỉ chỏ, hành vi của cô là trơ trẽn, bởi lẽ, bọn họ không phải không sai, đúng nắm chặt tay, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không vì những phán xét của người khác mà nhận thua, cô vốn là thiên nga đích thực, không phải loại gà đồng thấp Dịch đặt chiếc cốc trong tay xuống, trên mặt đất là mảnh vụn của chiếc chén, không khác chiếc cốc ở nhà là bao, Tương Tư nói rất đúng, trên thế giới này không có hai chiếc cốc nào giống nhau được, cho nên, là người vẫn sẽ luôn có sự khác chi em gái cậu vốn luôn chỉ có một, tên Châu họ Dư, vĩnh viễn cũng không có khả năng biến thành họ Thẩm tên Vũ gia, Dư Phẩm Thành đẩy cửa, đứng lặng nơi cửa ra vào nhìn vợ mình bên những mảnh vỡ của chiếc cốc.“Ôn Nhu.” Ông nhẹ nhàng gọi, chỉ là dường như linh hồn bà đã trôi dạt nơi khác, ánh mắt vẫn thất thần nhìn những mảnh vỡ bước lại gần. đứng bên cạnh bà, đặt tay lên bờ vai gầy đó, nửa năm qua, tinh thần bà ngày một kém đi, bà ấy yêu Dư Châu như vậy, bọn họ lại buộc Dư Châu phải biến mất, một đứa nhóc còn chưa đủ mười tám tuổi, còn chưa biết gì về cuộc sống ngoài đời, thân vô thế vô, nó sẽ phải làm thế nào để sống đây.“Phẩm Thành, ông nói xem Châu Châu của chúng ta bây giờ thế nào rồi, nó đang ở đâu, có được ăn no không, có mặc ấm không, có còn nhớ đến cha mẹ như chúng ta không?” Hứa Nhu nhặt từng mảnh nhỏ lên, trong mắt không kìm được mà rơi nước mắt, đứa con gái đáng thương của bà, đã ra đi nửa năm rồi, một mình con bé lăn lội ngoài đời, có thể chịu được không? Có khỏe không? Có bị bắt nạt không?...Dư Phẩm Thành thở dài, bàn tay đặt trên vai vợ ông siết chặt,” Con bé sẽ không sao đâu, bởi vì, nó là con gái của chúng ta mà.” Ông nói những lời này an ủi vợ cũng là an ủi chính mình, con gái thất lạc không một ai biết nó đang ở đâu, lòng ông không đau xót sao bé như đã bốc hơi đi, cho dù bọn họ có bí mật cử người đi tìm cũng không thấy, đương nhiên, phía bên nhà Kính Nguyệt cũng không thu được tin tức gì, cho tới giờ bọn họ cũng không muốn buông tha Dư Châu, tin tức này có lẽ lại là điều tốt, bọn họ không tìm thấy, vậy, có lẽ con bé đang an toàn ở một nơi nào đứa bé chưa từng rời khỏi vòng tay chăm sóc bao bọc của cha mẹ, lại đột nhiên mất đi sự bảo vệ đó, nhất định sẽ cực khổ, cũng sẽ hận cha mẹ vì, bọn họ không bảo vệ được nó, tuy nó có làm sai, nhưng là cha mẹ không pahir vẫn luôn yêu thương con cái mình vô điều kiện ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Hứa Nhu vội vàng lau khô nước mắt, là con gái bà đã trở lại sao, bà nở nụ cười cực kì ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại tràn đầy bi Phẩm Thành bất lực buông tay, Hứa Nhu, tại sao bà lại muốn lừa mình dối người như vậy, cô ta không phải con gái chúng ta, vĩnh viễn cũng không Nhu chạy chậm ra mở cửa.“Mẹ.” Thẩm Vũ Âm cười duyên dáng gọi bà, mà tiếng mẹ kia cũng khiến tâm Hứa Nhu tê tái lại, “Có phải đói bụng rồi không, mẹ đã chuẩn bị thật nhiều đồ ăn.” Bà nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, lại dường như đang thông qua cô để nhìn người khác, một người lúc nào cũng là cái kim trong tim bà.“Thật đói, mẹ là tốt nhất.” Thẩm Vũ Âm vui vẻ khoác tay Hứa Nhu, bà mẹ này thật quá dịu dàng, cô thật sự hâm mộ Dư Châu, có được một người mẹ như vậy, có điều, từ nay về sau đây chính là mẹ cô, mẹ Thẩm Vũ Nhu nhẹ nhàng vuốt tóc Thẩm Vũ Âm, cảm giác này, thật sự rất giống con gái của bà, kỳ thật, tinh thần của bà vẫn rất tốt, cũng không có thất thường gì, bà đương nhiên biết rõ Thẩm Vũ Âm không phải con gái mình, cũng biết vì cô ta Châu Châu mới phải rời đi, nhưng bà thật sự không cách nào chấp nhận Châu Châu đã đi, đứa con gái tâm can bảo bối của nên, bà cần con gái, cần san sẻ nỗi nhớ mong này. Dù biết, người này không phải Châu Châu của mình, nếu không, bà thật sự sẽ phát điên xin lỗi, Châu Châu, coi như Châu Châu vẫn luôn ở bên mẹ được không?Dư Dịch chậm rãi đi từ cửa vào sau, nhìn hai người trước mặt, không khỏi mím chặt môi lại, không chào hỏi gì đã bước nhanh qua họ, cô ta muốn đoạt mọi thứ của Châu Châu, nhà họ Dư vĩnh viễn không chào đón cô ta, nhưng lại không đuổi đi Phẩm Thành nhìn xuống phía cửa, ánh mắt thâm trầm phức tạp, nhưng chỉ yên lặng nhìn hai người đó, thật sự rất giống mẹ con hòa thuận, nhưng, dù tốt thế nào, cũng không thể thay thế con gái thật sự của ông được.“Dịch, đừng trách mẹ con, bà ấy thật sự rất khổ sở, bà ấy nhớ Châu Châu, nhớ đến sắp điên rồi.” Dư Phẩm Thành đặt tay lên vai Dư Dịch, ông hiểu rõ con mình, biết rõ là nó đang khó chịu, nhưng, ông cũng vậy, cái nhà này đã không còn ấm áp như xưa nữa. Bở vì, thiếu một người, lại dường như mất đi cả niềm hạnh phúc.“Con hiểu.” Dư Dịch gật nhẹ đầu, cậu hiểu mẹ rất khổ sở, nhưng, vẫn không thể chấp nhận được cô ta. Vừa nhìn thấy cô ta lại nhớ đến Châu Châu đã phải rời đi như thế nào. Em gái là tự tay cậu tiễn nó đi, nỗi hận của cậu lại càng cồn đi qua bố, lên lầu, đi ngang qua một căn phòng, lại lặng lẽ mở cửa ra, đây là gian phòng trước kia của Dư Châu, nhưng, lại đổi về màu hồng nhạt trước đây, thích hợp với Thẩm Vũ Âm, nhưng, không phải sở thích của Châu vật bên trong, dường như đã đều đổi sang cái mới, qua một thời gian nữa, có là ngay cả bóng dáng cậu cũng không nhớ nổi nữa, lặng lẽ đóng cửa lại, ánh mắt Dư Dịch lại thêm phần lạnh lùng, sau đó bước nhanh chân trở về căn phòng quen thuộc của mình, đóng cửa lại, tựa trên cửa, mở đèn trong phòng lên, thói quen đến mấy cũng có thể sửa, như thói quen không thích ánh đèn này của cậu, trước kia còn bị Dư Châu nói là cái hang chuột, bây giờ, cậu lại không thích bóng tối, cái gì cũng không nhìn đến chỗ bàn học, trên bàn đặt một khung hình có bức ảnh chụp chung, người con trai cười sáng lạn, người con gái mập mạp không được tự nhiên hơi quay mặt, khuôn mặt mập mạp rất đáng yêu, nụ cười cũng rất xinh đẹp, Châu cầm bức ảnh lên, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn, may mắn bức hình này đặt trong phòng cậu, nếu không, để cô ta biết không biết sẽ bị xé rách đến mức nào. Cô ta muốn thay thế vị trí của Châu Châu sao, không biết tự lượng sức mi đen nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng, u quang kéo dài sâu không thấy ra phía ngoài cửa sổ, lại một ngày sắp trôi qua. Nửa năm, đã qua nửa năm rồi.

nữ lưu manh sống lại ngoài ý muốn